Văn mẫu lớp 7

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường của mình

Ke lai ki niem dang nho cua em – Đề bài: Em hãy nhớ lại và viết thành bài văn về một kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường của mình.

1. Mở bài cho đề kể lại kỉ niệm đáng nhớ của em

Ngày khai trường vào lớp 6 có một kỉ niệm để lại dấu ấn không thể phái mờ trong tâm trí em. Chuyện là thế này:

2. Thân bài cho đề kể lại kỉ niệm đáng nhớ của em

Em và Mai nhà ở cùng một phố, cùng học mẫu giáo và tiểu học với nhau. Hai đứa gắn bó như hình với bóng, có cái bánh cũng bẻ làm đôi. Bố mẹ em đều là công chức, thu nhập tuy không cao nhưng ổn định. Còn gia đình Mai hoàn cảnh rất khó khăn. Bố Mai bị tai nạn lao động, nằm bệnh viện đã mấy tháng nay. Một mình mẹ bạn ấy vừa đi làm, vừa chăm sóc chồng con, vất vả vô cùng. Chỉ còn hơn một tuần nữa là đến ngày khai giảng mà Mai vẫn chưa có quần áo mới. Nhìn vẻ buồn rầu phảng phất trong đôi mắt đen tròn của Mai, em hiểu tâm trạng bạn ấy nên rất thương.

Trong khi đó, mẹ đã mua cho em hai bộ đồng phục áo trắng, váy xanh rất đẹp. Em cứ băn khoăn mãi về chuyện có nên tặng Mai một bộ hay không. Cuối cùng, em hỏi ý kiến mẹ, mẹ cười bảo:

– Ôi, con gái mẹ lớn rồi đấy! Biết nghĩ đến bạn như thế là tốt. Mẹ đồng ý! Tháng sau, mẹ sẽ mua lại cho con bộ khác.

Em sung sướng ôm chặt mẹ thay cho lời cảm ơn rồi mang bộ đồng phục sang nhà bạn. Tới gần cửa, em đã nghe thấy tiếng Mai:

– Mẹ đừng mượn tiền mua quần áo mới cho con làm gì. Con mặc bộ đồ cũ này cũng được. Hơi ngắn một chút thôi, không sao đâu mẹ ạ ! Mẹ đế tiền mua thuốc cho bố”.

Tự dưng, nước mắt em ứa ra cay xót quanh mi. Em ước gì mình có được phép lạ như Tiên ông trong cổ tích để giúp gia đình Mai ra khỏi hoàn cảnh khó khăn, túng thiếu. Cố nén xúc động, em giấu chiếc túi sau lưng rồi cất tiếng chào và bước vào nhà. Bác Xuân hỏi em:

– Hương sang chơi đấy ư? Cháu chuẩn bị cho khai giảng đến đâu rồi?
– Dạ, thưa bác, bố mẹ cháu mua cho cháu đủ cả rồi ạ!

Giọng bác Xuân chợt chùng xuống:

– Tội nghiệp cái Mai nhà bác! Giờ này mà chưa có gì! Thôi, để từ
từ bác mua.

Dứt lời, bác quay quả đi ra, đôi mắt đỏ hoe. Còn Mai, nãy giờ bạn ấy vẫn ngồi im lặng trên chiếc giường cũ với vẻ mặt không vui.
Em đến gần Mai, thì thầm:

– Mai ơi! Cậu nhắm mắt lại đi! Tớ có cái này tặng cậu!
– Gì thế? Ô mai hả? Hay là kẹo cốm?
– Không phải! Hơn thế nhiều! Cho cậu đoán lại đấy!
– Thế thì tớ chịu!
– Thôi được rồi! Nhưng cậu phải hứa là sau khi tớ về cậu mới được giở ra xem nhé!
-ừ!..

Mai nhắm hờ đôi mắt, hàng mi rung rung. Trên môi thoáng một nụ cười.

Dúi vội chiếc túi vào tay Mai, em chạy nhanh ra cửa. Trên đường về, em tự hỏi là không biết thái độ của Mai sẽ ra sao khi thấy bộ đồng phục mới. Ngạc nhiên hay xúc động ?! Có thể là cả hai. Em không muốn Mai đem trả lại.

Tối hôm ấy, nhà em có khách. Đó là hai mẹ con Mai. Bác Xuân cầm chiếc túi trên tay, lúng túng nói với mẹ em:

– Sáng nay, cháu Hương có mang sang cho cháu Mai nhà tôi bộ quần áo này nhưng tôi sợ là cháu chưa xin phép bác, nên..
Mẹ em vội đỡ lời:

– Bác và cháu Mai cứ yên tâm! Cháu Hương đã hỏi ý kiến tôi rồi ạ!

Tôi coi cháu Mai cũng như người nhà, xin bác đừng ngại!

– Vậy thì mẹ con tôi xin cảm ơn bác và cháu Hương!

3. Kết bài cho đề kể về kỉ niệm đáng nhớ của em

Tiễn mẹ con Mai ra về, em xiết chặt tay người bạn thân thiết của mình và thấy lòng thanh thản, tràn ngập niềm vui. Ngày khai trường năm ấy, em và Mai lại sánh bước bên nhau trên con dường chan hòa nắng sớm.
Theo: Thái Bảo

Loading...
Cô giáo Thu Hiền
Tôi là Thu Hiền SN 1988 hiện đang là giáo viên môn văn tại Hà Nội. Từ nhỏ tôi đã có niềm đam mê với môn văn học và nghiên cứu rất nhiều về nó. Tôi muốn chia sẻ những kiến thức của mình có được đến với mọi người.