Soạn bài Hồi hương ngẫu thư của Hạ Tri Chương

Soạn bài Hồi hương ngẫu thư của Hạ Tri Chương ngữ văn lớp 7.

I.    Tìm hiểu chung
1.    Tác giả

–    Hạ Tri Chương (654 – 769)
–    Tự là Quý Chân, hiệu là Tứ Minh cuồng khách
–    Sinh ra tại mảnh đất Triết Giang Trung Quốc
–    Ông là nhà thơ thời Đường
–    Ông là người học rộng tài cao, thi đỗ tiến sĩ và làm nhiều chức quan trong triều
–    Hạ Tri Chương thích uống rượu và tính tình thì rất hào phóng
–    Ông để lại khoảng 20 bài thơ nhưng tròn đó nổi tiếng nhất phải kể đến tác phẩm hồi hương ngẫu thư.


2.    Tác phẩm.
–    Hoàn cảnh sáng tác: nhà thơ đã đi xa quê từ khi còn rất nhỏ cho đến khi về quê để an dưỡng tuổi già thì ngạc nhiên khi về quê không còn ai nhận ra mình nữa. Với cảm xúc tâm trạng ấy nhà thơ đã sáng tác bài thơ này.
–    Thể thơ: thất ngôn tứ tuyệt.
–    Bố cục: 2 phần.
•    Phần 1: hai câu thơ đầu:nhà thơ về quê khi tuổi đã già.
•    Phần 2: hai câu cuối: tình huống của nhà thơ gặp phải khi về quê.
–    Nhan đề: “ngẫu nhiên” -> không chủ động mà bỗng nhiên cảm xúc xuất hiện nên nhà thơ viết lên bài thơ này.

II.    Phân tích.
1.    nhà thơ về quê khi tuổi đã già.

–    nghệ thuật đối lập “đi – về”, “trẻ – già” -> thể hiện sự đối lập giữa lúc ra đi và lúc về, nhấn mạnh vào khoảng thời gian xa nhà.
–    khi ra đi nhà thơ vẫn còn rất trẻ nhưng sau lần ra đi ấy nhà thơ chưa một lần về quê thăm nhà.
–    Mãi cho đến khi tóc già pha sương rồi nhà thơ mới về lại nơi này.


->    Câu thơ giống như một lời tự trách chính bản thân mình của nhà thơ. Quê hương là nơi chôn rau cắt rốn là nơi tình cảm ấm áp xóm làng, thế nhưng nhà thơ bận bịu bên ngoài mà chưa một lần nào về thăm quê đếnkhi không còn chỗ nào để đi mới trở về.

–    Nhà thơ về quê có những cái không đổi nhưng có những cái đã đổi khác rồi.

•    Cái không đổi: giọng quê -> đó là một thứ của quê hương mà nhà thơ vẫn còn giữ được. giọng nói ấy là giọng nói của cha mẹ truyền cho, nếu như cũng để đánh mất thì quả thật không nhớ gì đến bố mẹ nữa.

Loading...

 

soan bai hoi ngau thu ha chi chuong
•    Cái thay đổi: con người – ở đây là nhà thơ. Khi xưa còn trẻ sống ở nơi quê hương này nay về lại không phải là hình dáng của con người trước kia nữa. Dù vẫn là một tuy nhiên con người ấy đã chiêm nghiệm đời hơn xưa không còn hồn nhiên như xưa, mặt mũi thì nheo lại, tóc thì đã pha sương – một màu tóc bạc như sương như khói.
 
->    Chỉ với hai câu thơ nhà thơ đã giới thiệu hoàn cảnh mình về quê, khi ra đi thì còn bé và nay về đã trở thành một ông lão. Thời gian của một đời người trôi qua quá nhanh, quê hương thì còn đó nhưng con người không biết rằng còn sống được bao lâu với quê hương này. Dù ra đi rất lâu nhưng tác giả không bao giờ quên giọng nói quê hương chỉ có sự thay đổi về hình dáng diện mạo.
 
2.    Tình huống của nhà thơ gặp phải khi về quê.
 
–    Tác giả về quê gặp biết bao nhiêu người tuy nhiên khi làm bài thơ tác giả lại chọn nhân vật những cậu bé bởi vì những cậu bé ấy không sinh ra cùng thời với nhà thơ cho nên tất nhiên là không thể nào biết được nhà thơ. Tuy nhiên nhà thơ vẫn chọn đối tượng nhận biết mình là những cậu bé nhằm thể hiện sự xa xôi của mình đối với quê hương để khiến cho giờ đây biết bao nhiêu thế hệ con cháu ra đời mới về.
 
–    Cười hỏi khách phương nào đến đây -> tiếng cười của các cậu bé hay chính là tiếng cười của chính tác giả. Cười bản thân mình đã quá lãng quên nơi quê hương yêu dấu để trở về biết bao nhiêu thế hệ ra đời và chúng không biết ông là ai.
 
III.    Tổng kết.
 
–    Bài thơ thể hiện cảm xúc của nhà thơ khi về quê. Trong lần về quê ấy trong tác giả có biết bao nhiêu cảm xúc, vui có, buồn có, tự trách bản thân cũng có. Vui vì sau bao năm xa cách nay đã được về quê, biết bao nhiêu kỉ niệm thi nhau ùa về nhưng cũng lại buồn vì không có ai nhận ra mình. Đặc biệt tự trách bản thân khi đã lãng quên một miền quê yêu dấu
Loading...
CÁC BẠN LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN MỚI NHẤT NHÉ! Thích hay chia sẻ bài viết với bạn bè:

Bài viết liên quan