Soạn bài cáo bệnh bảo mọi người của Mãn Giác Thiền

Đề bài: Soạn bài cáo bệnh bảo mọi người của Mãn Giác Thiền.

I.    Tìm hiểu chung
1.    Tác giả

–    Mãn Giác thiền sư tên thật là lý Trường (1052 – 1096)
–    Người làng An Cách
–    Thưở nhỏ được tuyển vào cung và được vua rất quan tâm chú ý đến
–    Nhưng đến 25 tuổi thì lại quyết định xuất gia trở thành một vị thiền sư có sự hiểu biết sâu rộng về cuộc đời và được nhiều người trọng vọng
–    Đến khi ông mất thì được ban thêm tên thụy là Mãn giác

2.    Tác phẩm
a.    Thể loại : kệ là một thể văn thời văn học trung đại thuộc bộ phận thể văn Phật giáo. Nó có chức năng truyền bá và giải thích đạo Phật. Kệ được viết bằng văn vần có ý tứ sâu sa, cách nói thì kín đáo. Không những thế nó còn có giá trị về mặt văn chương

b.    Bố cục: 2 phần
–    Phần 1: 4 câu thơ đầu: thể hiện quy luật cuộc sống
–    Phần 2: còn lại: quan niệm nhân sinh cao đẹp

II.    Phân tích
1.    Quy luật cuộc sống

–    Xuân qua thì trăm hoa rụng, xuân đến thì trăm hoa nở -> nhà thơ khái quát quy luật cuộc sống của thiên nhiên cũng như con người. Mùa xuân đến trăm hoa đua nở, mùa xuân đi trăm hoa rụng rơi.
–    Tuy nhiên ở trên đời thì thường nói quá khứ rồi mới đến hiện tại, đến rồi mới đi nhưng ở đây nhà thơ sử dụng cách nói ngược để nhằm thể hiện quan niệm về kiếp sống của con người
–    Kiếp sống con người luân hồi như bánh xe luân chuyển, từ kiếp này sang kiếp sau -> quan niệm mang đậm chất Phật giáo
–    Hai câu sau thể hiện quy luật biến đổi của con người, theo phật giáo thì con người phải trải qua sinh lão bệnh tử.
–    Việc thì cứ đi xa mãi rồi, trên đầu những dấu hiệu tuổi già xuất hiện
–    Trái ngược với hoa tươi thì con người đến mức độ tuổi cao thì lại héo đi, già đi.

Loading...


->    Bốn câu thơ đầu thể hiện được quan niệm của nhà thơ về kiếp người và những biến đổi của con người trên cõi trần. Quan niệm ấy mang cách lý giải có phật giáo

2.    Hai câu thơ cuối thể hiện quan niệm nhân sinh cao đẹp của thiền sư
–    Chớ có nói xuân qua thì hoa rụng hết -> thể hiện quan niệm triết lý nhân sinh cao đẹp của thiền sư, nó biểu đạt một cách tinh tế về sự sống của con người
–    Xuân có tàn thì vẫn còn hoa nở, cuộc đời người có hết nhưng vẫn còn linh hồn ở lại
–    Trước sân đêm qua nở một cành mai, cành mai ấy là một hình ảnh đẹp, mai là một trong tứ quý, mai mang vẻ đẹp kín đáo lại thanh thoát nhẹ nhàng gợi lên sự cảm nhận về sự sinh sôi bất diệt. Nó biểu tượng cho sức sống mãnh liệt của con người và vạn vật

III.    Tổng kết
 
–    Nội dung: thể hiện quan niệm về cuộc đời con người cũng như vạn vật, ra đi thanh thản thì cảm giác như ta vẫn còn trên đời này. Bốn câu thơ đầu thể hiện cái tài trong cách sử dụng động từ chuyển động của thiền sư. Hai câu thơ sau thể hiện cái thần
–    Nghệ thuật: điệp cấu trúc câu, đối lập, đảo trật tự câu, hình ảnh mang sức tượng trưng
Loading...
CÁC BẠN LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN MỚI NHẤT NHÉ! Thích hay chia sẻ bài viết với bạn bè:

Bài viết liên quan