Kể một tầm gương sáng về một câu chuyện trong cuộc sống

Đề bài: Viết về một câu chuyện xảy ra trong cuộc sống mà anh (chị ) được trực tiếp chứng kiến hoặc biết qua báo chí,  truyền hình.

Sáng qua, trong bản tin thời sự VTV1 của Đài truyền hình Việt Nam có mục "Người tốt, việc tốt" giới thiệu ông Đinh Thép, một người dân bình thường ở xã Tư, huyện Đông Giang, tỉnh Quảng Nam, đã tự nguyện làm một công việc đem lại lợi ích thiết thực cho bà con ở địa phương. Câu chuyện như sau:

Con đường cũ dẫn từ huyện về xã vốn nhỏ hẹp và gập ghềnh, lổn nhổn đất đá. Ngày ngày, ông Đinh Thép nhìn thấy cảnh các cháu học sinh đi học vấp đá té chảy cả máu chân. Nhất là sau mỗi cơn mưa, đường lại càng khó đi. Đất đỏ dính bết vào bánh xe, không ít người ngã, thậm chí có người bị thương rất nặng.

Ông Đinh Thép băn khoăn, day dứt, nghĩ hoài về con đường để rồi đi đến  quyết định : “Mình sẽ tự tay làm lại cho con đường đẹp đẽ, phẳng phiu, để bà con đi đỡ cực”. Nghĩ là làm, ông bất chấp cái tuổi đã ngoài sáu mươi, bất chấp thời tiết nắng mưa khắc nghiệt của vùng rừng núi. Một mình với chiếc cuốc chim, ông cặm cụi bầy đá rồi san phẳng, đầm thật kĩ để khi xe qua lại nền đường không bị bật lên. Công việc chẳng dễ dàng chút nào. Hai bàn tay ông cầm cuốc tóe máu rồi chai sần lên, Hai cánh tay lắm lúc rã rời, nhưng nghĩ đến mục đích tốt đẹp của công việc, ông lại đứng lên, tiếp tục làm.

Loading...

Một số kẻ nông cạn cho rằng ông điên, bỏ bê việc nhà để đi làm việc không công cho thiên hạ. Ông chỉ cười, nụ cười hiền hậu, chất phác lạ lùng, ông bảo ông  chỉ có cái tâm và công sức để đóng góp cho quê hương, còn ai hiểu sao thì hiểu, ông chẳng bận lòng.  Ngày lại ngày qua, con đường dưới bàn tay ông Đinh Thép đã rộng rãi, bằng phẳng hẳn ra. Trẻ con đi học ríu rít chào ông, người qua kẻ lại cũng chào ông bằng cái gật đầu, bằng nụ cười động viên chân thành, ông Đinh Thép vui lắm, nụ cười thật tươi toả sáng trên gương mặt đen đúa ướt đẫm mồ hôi.

Cứ như vậy, ông lầm lũi làm việc một mình giữa trời nắng chói chang hay giữa những cơn mưa lạnh lẽo. Không ai trả công cho ông, nhưng ông tự thưởng cho mình bằng những giây phút nghỉ ngơi ngắn ngủi, nheo mắt ngắm con đường phẳng phiu giống như một dải lụa mềm mại trong bóng chiều buông.

   

 

tam guong sang trong cuoc song

Một năm trôi qua, hai năm trôi qua, đoạn đường mà ông Định Thép sửa sang đã được hơn hai cây số. Người thân trong gia đình hiểu ông, dân làng hiểu ông, đó là nguồn sức mạnh tiếp sức cho ông đi tới đích.

 
Đọng mãi trong tâm trí của tôi là hình ảnh ông Đỉnh Thép giơ cao cây cuốc chim bổ xuống để bẩy một hòn đá lớn ở gần mép đường. Bao quyết tâm dồn cả vào đôi mắt sáng và đôi cánh tay săn chắc. Như con ong cần cù kiếm phấn hoa làm mật, như con kiến cặm cụi  tha mồi, ông Đinh Thép ngày ngày chuyên chú vào công việc nặng nhọc, vất vả với thái độ hoàn toàn tự nguyện. Ông chính là tấm gương điển hình bằng xương bằng thịt chứng minh cho quan điểm sống cao đẹp: “Mình vì mọi người” mà sinh thời, Bác Hồ kính yêu thường nhắc nhở toàn dân.
 
Theo: Thái Bảo
Loading...
CÁC BẠN LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN MỚI NHẤT NHÉ! Thích hay chia sẻ bài viết với bạn bè:

Bài viết liên quan